Sự bất cập trong công tác cán bộ của Đảng ta.

Vụ em Nhân Chinh vừa đạt kỷ lục Guinness về thời gian tại chức bí thư trong 15 ngày là 1 trường hợp rất hay để tụt quần đảng trong công tác tổ chức cán bộ.

Hôm nay, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bắc Ninh có quyết định điều chuyển ông Chinh sang làm Phó GĐ Sở LĐ TB XH và ông Tạ Đăng Đoan, trưởng Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy sang làm bí thư thành ủy BN thay ông Chinh.

Việc điều chuyển này của Ban Thường vụ Tỉnh ủy BN cho thấy sự "ngẫu hứng" hay nói cách khác là tùy tiện của cơ quan đảng và suy rộng ra, có nghĩa là cấp ủy nào cũng có thể tùy tiện như vậy.

Tại sao ông Đoan được chọn thay ông Chinh chứ không phải là 1 đồng chí khác có vị trí tương đương? Cũng như câu hỏi trước đó là tại sao ông Chinh được chọn chứ không phải ông khác, tại sao ông Đoan không được chọn từ trước? Dựa trên các tiêu chí nào để chọn 1 cán bộ lãnh đạo đảng? Ủy ban Thường vụ (đứng đầu là bí thư) được toàn quyền quyết định điều đó, miễn là không bị dư luận phát hiện ra vấn đề gì đó khuất tất?

Quy trình điều chuyển ông Chinh làm bí thư Thành ủy có gì sai không mà lại phải thay đổi? Nếu có sai thì là sai chỗ nào? Mình dự là quy trình không hề sai, đó mới là cái sai lớn nhất của tổ chức đảng CS! Công tác cán bộ là việc cực kỳ quan trọng đối với bất cứ tổ chức nào, nhưng đảng lại không có 1 quy trình chặt chẽ để chọn được người giỏi nhất trong số những ứng viên. Và đó chính là nguy cơ suy thoái của tổ chức đó, chứ không cần thế lực thù địch nào chống phá cả.

Vị trí tiếp theo của ông Chinh là PGĐ Sở LĐ TB XH, là vị trí trong chính quyền, nhưng vẫn là Ban Thường vụ Tỉnh ủy quyết định. Tại sao ông Chinh lại sang đó làm mà không quay về vị trí cũ để ngồi? Tại sao lại không sang vị trí khác trong đảng? Việc thuyên chuyển đó dựa trên tiêu chí nào? Chắc cứ chỗ nào đang thừa ghế là Ban Thường vụ có thể nhét người vào được?

Từ vụ việc của BN ta có thể suy rộng ra là tỉnh quái nào cũng có thể làm như vậy, cấp ủy nào cũng có thể làm như vậy, cho tới cả Bộ Chính trị, Ban Bí thư...cũng có thể làm y như thế. Ngay cả việc chọn người vào BCT cũng chỉ có các tiêu chí hết sức mơ hồ mà nhiều người đa phân tích và cơ quan Thường vụ các cấp ủy, trong đó BCT là cao nhất thường được tự áp đặt các vị trí lãnh đạo đảng ở cùng cấp. Đó chính là cơ chế DÂN CHỦ TẬP TRUNG mà bản chất là phản dân chủ.

1 kịch bản hoàn toàn tương tự cũng có thể xảy ra và cũng đã từng xảy ra. Đó là ông TBT đương nhiệm sẽ tiếp tục trúng cử trong nhiệm kỳ tới. Sau đó ông xin nghỉ vì lý do sức khỏe và BCT (cũng kiểu như Thường vụ Tỉnh ủy BN) sẽ cũng có quyền chỉ định 1 UV BCT ra làm TBT mà không cần bầu tại đại hội. Khi đó khả năng là 1 ông TBT mới chỉ thuần túy có quan hệ tốt với ông đương nhiệm sẽ được kế nhiệm.

Thực tế chính thành phần "ưu tú" nhất của đất nước là các đảng viên cũng chẳng có dân chủ, thì làm sao mà có được dân chủ cho thành phần ngoài đảng được?

Hồi xưa ông # vào BCT rồi làm Bí thư HCM cũng tương tự. Lấy tiêu chí nào để đẩy ông ấy vào BCT và chức Bí thư 1 TP trực thuộc TƯ, trong khi chỉ sau đó 1 thời gian ngắn người ta đã nhét được ông ấy vào lò bằng chính những sai phạm có từ trước khi vào BCT?

Vậy quy trình bổ nhiệm sai ở đâu? Chả chỗ nào sai cả. Thế mới hay!

Tóm lại, vụ Chinh Chiến này khiến nhân dân, và chắc chắn cả các đảng viên, bức xúc. Nhưng mặt khác, nó làm lộ diện sự bất cập trong công tác cán bộ của đảng, ở toàn bộ các cấp từ TƯ xuống địa phương. Vì vậy, bố con Chinh Chiến đã vô tình có công tụt quần đảng của mình cho nhân dân thấy hết sự vô lý mà rất hợp lý về mặt quy trình bổ nhiệm, thuyên chuyển cán bộ.

Lịch sử cho thấy các đảng CS toàn là tự hoại, thì đây chính là 1 trong các lý do.

Dương Quốc Chính, post FB

Chống dịch kiểu du kích

Đà Nẵng đang có bóng dáng của 1 Vũ Hán của VN, khi phát hiện 1 số ca nhiễm lang thang ngoài cộng đồng mà chả biết lây từ đâu. Anh Nhân đang đề nghị lock down ĐN như Vũ Hán. Tất nhiên phong tỏa là 1 giải pháp không cần phải suy nghĩ nhiều, nếu là giai đoạn 1 thì có lẽ chính quyền cũng đã làm rồi. Nhưng bây giờ thì khác, nạn đói đang lởn vởn trước mắt. Lock down là bóp cổ anh em ĐN luôn.

Hiện nay, đa số các ca nhiễm là có liên quan đến các BV, cũng dễ khoanh vùng, các ca ở ngoài mới là khó, nhưng hiện tại chưa nhiều. Nhưng mình vẫn tin là ngoài môi trường BV thì vẫn khó lây nhiễm hơn, thậm chí có nhiều ca đã bị và đã tự khỏi mà không biết.

Vì thế, giải pháp cực đoan nhất là phong tỏa ĐN, như Vũ Hán, có lẽ là chưa cần thiết. Nhưng giải pháp cũng rất phù hợp với chế độ XHCN có lẽ nên được triển khai, tuy cũng hơi phũ. Đó là áp dụng CHIẾN TRANH NHÂN DÂN, thay vì đóng cửa thành cố thủ, thì mỗi người dân ĐN tự cố thủ cho bản thân mình và gia đình. Nếu buộc phải giao tiếp thì vẫn phải giao tiếp xã hội, nhưng đề phòng cẩn mật, cứ coi thằng đối tác kia đang mắc dịch đi!

Các bên đều xác định vậy, thì mọi sự sẽ diễn ra 1 cách tự nhiên. Giống như anh em chịch bạn gái, tự dưng bạn gái bảo "Anh phải đeo BCS vào đi", nhiều khi anh em lại dỗi "Con này nó không tin mình".

Giải pháp cụ thể: anh em đi chịch lang đeo BCS cẩn thận thế nào thì giờ cũng đeo khẩu trang như thế khi gặp người ngoài gia đình, cố gắng cách xa đối tác nhất có thể. Chịu khó rửa tay, đem theo lọ cồn đút túi quần, thỉnh thoảng lôi ra rửa. Thế thôi. Đấy là cách sống chung với dịch.

Giải pháp của 1 số nước là test, test nữa, test mãi, cũng khá thành công ở Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore...Nhưng với VN thì cách đó chưa chắc phù hợp, vì test PCR (test chậm) là cách chính xác nhất nhưng đắt nhất. Nếu xã hội hóa, mỗi phát test là mất 2 củ, mà phải 3 phát mới chắc cú. Thử hỏi test dăm chục ngàn ca nghi nhiễm, lại tăng hàng ngày, thì chắc cũng đốt hết gói 62 ngàn tỷ! Thế nên "đánh Pháp phải tiết kiệm mìn!". CP chém gió thế thôi, chứ muốn được test cũng không dễ đâu. Nhiều anh em sáng tạo tuổi trẻ thủ đô đã bịa ra là mình vừa ở ĐN về để được test!

Nếu nhân dân ĐN anh hùng lần này mà áp dụng thế trận chống dịch nhân dân thành công thì mô hình này sẽ nhân rộng ra cả nước. Đại khái gọi là chống dịch kiểu du kích. Đảng ta sẽ đi vào lịch sử chống dịch thế giới với giải pháp mới, uyển chuyển và rẻ tiền nhất.

Hồi xưa ĐN bị liên quân Pháp - Tây Ban Nha tấn công đầu tiên, nhưng không bị chiếm. Vỡ trận đầu tiên lại là Gia Định nhé! Anh Nhân cứ liệu thần hồn, lo cho HCM đi!

Dương Quốc Chính, Post FB

Tuyên giáo khai hoá văn minh

Bài báo của TS Vũ Ngọc Hoàng mấy hôm nay bị lên sóng chỉ trích nặng nề vì mỗi cái tít! Công nhận là đọc tít thấy đúng là giật gân, chướng mắt thật. Nhưng nội dung 1 bài báo đâu chỉ có mỗi cái tít.

TS VNH tuy từng là phó Ban TG TƯ nhưng mà lại là 1 nhân vật cấp tiến trong đảng. Mình đọc 1 số cuốn sách có nội dung khá nhạy cảm được ông này viết lời tựa, chứng tỏ ông đã diễn biến đến đầu gối rồi! Thế nên mình phải đọc toàn văn bài báo.

Nội dung bài báo đúng như mình dự đoán, thực ra ông Hoàng đang có ý phê phán ngành TG là phục vụ chính trị mà thiếu tính khoa học, nên tính chính trị bị chông chênh (do không dựa trên nền tảng khoa học). Hay nói theo cách PĐ là TG chém gió phét lác, tuyên truyền nhồi sọ chả có căn cứ khoa học gì.

Thực ra cái mong muốn của ông Hoàng là phi thực tế, vì TG mà khai hóa văn minh dựa trên khoa học (lý lẽ, dẫn chứng) thì TG tự diễn biến cmnr!

Ông Hoàng còn tự phê là VN vẫn còn thiếu dân chủ, bằng cách dẫn lời của ông HCM "Nước nhà độc lập mà dân không được hưởng tự do, hạnh phúc thì độc lập cũng chả có ý nghĩa gì"...

Mình để ý, việc mấy ông đảng viên cấp tiến muốn phê phán đảng trên báo chí CM 1 cách công khai là việc cực kỳ khó, khó hơn bọn PĐ chửi bới trên FB vạn lần. Vì thế họ phải cố dùng lời lẽ uốn éo để truyền tải ý đồ tới độc giả. Nếu không để ý thì sẽ không thấy mục đích của người ta. Nhiều khi còn trách oan họ.

Bài báo này được giật tít mang tính kích động AE PĐ nên hơi bị phản ứng ngược. Thôi thì cũng là cách để đo lường phản ứng của anh em, xem ai tay nhanh hơn não, ai là người thận trọng!

Ai khai hóa thì cũng tốt thôi, nhưng với điều kiện là dựa trên khoa học, như mong muốn của ông Hoàng. Nhưng khai hóa kiểu đó là đảng tự tay bóp dái!

Những bài báo thế này nhiều khi nó lộ ra sự bế tắc trong lý luận của các ông đảng viên tự diễn biến. Bởi vì thâm tâm họ muốn cải cách, chỉnh đốn đảng, muốn đảng được lòng dân hơn, tuyên truyền có lý lẽ, thuyết phục quần chúng hơn, thực hiện sứ mệnh khai dân trí. Nhưng làm thế thực ra là góp phần làm đảng đổi màu, không còn là CS nữa. Bởi vì bản chất CS là vì mục tiêu chính trị có thể bất chấp mọi khoa học.

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Chín mươi năm NHỒI SỌ từng ngày
Gia tài của mẹ, để lại cho con
Gia tài của mẹ, là nước Việt buồn

Link bài báo https://thanhnien.vn/…/90-nam-ngay-truyen-thong-nganh-tuyen…

Một số vấn đề phát triển bất động sản ven biển Việt Nam hiện nay


(Bài đăng Tạp chí Kiến trúc Việt Nam nên văn nó khang khác)

Việt Nam là một quốc gia có lợi thế bờ biển dài, với khoảng 3200 km chiều dài bờ biển. Đó là một lợi thế lớn trong việc phát triển kinh tế biển cũng như việc giao thương quốc tế, vận chuyển hàng hóa.

Tuy nhiên, do lịch sử để lại, sự tập trung phát triển kinh tế chỉ có ở 2 thành phố lớn nhất nước là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Ba thành phố trực thuộc trung ương khác là Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ chưa đủ phát triển cân bằng với 2 TP lớn nhất nước.

Vì vậy, việc đẩy mạnh phát triển các đô thị ven biển, trong đó đầu tàu là Đà Nẵng và Hải Phòng, Quảng Ninh là chủ trương đúng của Chính phủ nhằm mục tiêu phát triển cân bằng giữa các vùng miền, giảm tải đô thị cho Hà Nội và TP Hồ Chí Minh.
Trước tiên, có thể thấy bộ mặt của các đô thị biển trong những năm qua đều được phát triển rất nhanh, hạ tầng đô thị phát triển mới, khang trang hơn, sạch đẹp hơn song hành cùng với tốc độ tăng trưởng kinh tế của mỗi địa phương. Nhiều khu đô thị mới, công trình kiến trúc khách sạn, resort, khu du lịch được đầu tư xây dựng mới, góp phần thay đổi diện mạo đô thị. Nhưng việc phát triển các đô thị ven biển trong thời gian qua vẫn còn nhiều vấn đề đáng phải bàn.

Tuy một số đô thị ven biển được quy hoạch với nhiều chức năng như du lịch, công nghiệp, cảng như các “đặc khu kinh tế” Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc nhưng vì lý do khách quan mà luật đặc khu chưa được thông qua khiến cho các “đặc khu” này bị rơi vào tình trạng quy hoạch treo. Chức năng công nghiệp và thương mại của các đô thị này bị giảm bớt đáng kể. “Đặc khu” Vân Phong coi như ít được nhắc đến nữa. Vân Đồn và Phú Quốc chủ yếu chỉ được biết đến như 1 đô thị du lịch biển là chính.

Cùng chung số phận, đa số các đô thị ven biển dọc chiều dài đất nước chủ yếu chỉ còn chức năng du lịch là chính, ngoại trừ tiềm năng dầu khí của Vũng Tàu và công nghiệp, cảng của Đà Nẵng và Hải Phòng đã có từ thời Pháp thuộc. Hầu hết các đô thị mới hơn đều chỉ phục vụ chức năng du lịch. Đó là sự phát triển lệch về chức năng đô thị, khiến 1 chuỗi các đô thị du lịch biển dọc Nam Trung Bộ quá gần nhau, cạnh tranh nhau nhưng hạ tầng du lịch, dịch vụ lại chưa phát triển đúng mức, khó thu hút khách du lịch nước ngoài.

Đa số các đô thị ven biển phát triển mạnh trong những năm qua như Nha Trang, Đà Nẵng, Quảng Ninh, Phú Quốc đều rơi vào tình trạng phát triển nóng bất động sản. Sự phát triển đô thị các thành phố này không tương xứng với sức hút về kinh tế du lịch của địa phương. Nói cách khác, các đô thị này đang phát triển bong bóng chủ yếu để phục vụ các nhà đầu cơ bất động sản chứ không dựa trên nhu cầu phát triển đô thị dựa trên dân số thực. Điều này dễ dàng nhận thấy ở Hạ Long, Vân Đồn, Nha Trang, Phú Quốc và Đà Nẵng. Không thể có 1 lực hút dân số nào có thể theo kịp tốc độ phát triển đô thị ở các địa phương này.

Với tốc độ phát triển đô thị quá nhanh như vậy dẫn đến vô số hệ lụy về môi trường, cảnh quan, xã hội và kinh tế (nguy cơ vỡ bong bóng bất động sản), nhất là khi trải qua đợt khủng hoảng kinh tế trầm trọng như dịch Covid-19.

Có thể chỉ ra những ví dụ, như vụ lở đất khiến 18 người chết ở Nha Trang, do phát triển đô thị quá nóng, người dân phải làm nhà ở các khu vực có nguy cơ sạt lở đất, chính quyền không thể quản lý. Hay việc lấn biển, lấn sông vô tội vạ ở Hạ Long, Đà Nẵng. Hầu hết các đô thị ven biển đều có tình trạng chia lô bờ biển cho các resort khiến người dân địa phương không còn lối xuống biển.

Các đô thị ven biển này đều vướng phải tình trạng phát triển thiếu đồng bộ, phát triển nén (tập trung xây dựng mật độ cao và cao tầng) ở các khu trung tâm hiện hữu, khiến nhiều khu vực bị ngập úng nặng mỗi khi trời mưa. Đây là thực trạng rất vô lý ở đô thị ven biển (mà lại ngập lụt), là điều chưa từng có trong lịch sử hình thành các đô thị này.

Về mặt kiến trúc, đô thị, đô thị ven biển hầu như không có bản sắc địa phương. Rất khó để phân biệt kiến trúc ở Hạ Long với Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu hay Phú Quốc. Duy nhất Hội An là giữ được bộ mặt tương đối khác biệt. Khu vực lõi thường là các nhà cao tầng, thậm chí tới 40 tầng với phong cách quốc tế. Các khu nhà ở thấp tầng, shophouse kiểu tân cổ điển, ở khắp cả nước.

Đa số các đô thị biển Việt Nam đều có đặc điểm địa hình là sự kết hợp giữa biển, đồi núi và diện tích đồng bằng nhỏ, hẹp chạy ven biển. Vì thế giải pháp san lấp để mở rộng đô thị dễ dàng và rẻ tiền nhất chính là phá núi, san đồi để lấp biển. Giải pháp này khiến bộ mặt cảnh quan và địa hình tự nhiên bị biến đổi nghiêm trọng, dẫn đến những hệ lụy rất lớn về bản sắc cảnh quan và môi trường tự nhiên và phải đương đầu với việc biến đổi khí hậu, nước biển dâng.

Trong khoảng 3 năm gần đây, Hạ Long và Vân Đồn phát triển quá nóng, 1 số quả núi trước kia nằm ở ngoài biển nay trở thành như hòn giả sơn lọt ngay trung tâm đô thị mới mở rộng. Con đường ven biển Bãi Cháy trước đây có thể nhìn thấy bãi cát, bãi tắm ven biển với hàng dừa thơ mộng nay biến thành con đường nội độ với những căn shop house xanh đỏ tím vàng tân cổ điển nặng nề. Muốn đi ra bãi tắm, người ta phải đi xuyên qua mấy dãy phố phía sau các căn nhà phố thương mại. Người dân Quảng Ninh sẽ không thể tưởng tượng ở Bãi Cháy mà không nhìn thấy biển!

Sự phát triển quá nóng của đô thị Quảng Ninh cùng với nguy cơ ô nhiễm từ cảng Cái Lân sẽ xung đột với việc bảo tồn di sản thế giới, có nguy cơ Unesco sẽ loại bỏ vịnh Hạ Long ra khỏi danh sách di sản.

Với việc sát nhập huyện Hoành Bồ với TP Hạ Long, TP Hạ Long sau khi sáp nhập có diện tích 1.119,36 km2 với dân số 300.267 người. Đơn vị hành chính trực thuộc gồm 33 đơn vị cấp xã, bao gồm 20 phường thuộc TP Hạ Long hiện tại, thị trấn Trới và 12 của huyện Hoành Bồ. TP Hạ Long sẽ là đô thị loại 1 trực thuộc tỉnh. Đây sẽ là đô thị lớn nhất cả nước về diện tích tự nhiên và cả số đơn vị hành chính.

Câu hỏi đặt ra là với tốc độ phát triển thánh Gióng như đã và đang thấy, TP Hạ Long liệu có nguy cơ trở thành “đô thị ma” khi lực hút về kinh tế chưa đủ để TP này lấp đầy được dân số dự báo trong vòng 10-20 năm tới? Về mặt kinh tế, bong bóng đô thị sẽ tạo nên rất nhiều hệ lụy cho nền kinh tế khu vực.

Ở Đà Nẵng, rừng đặc dụng ở bán đảo Sơn Trà bị các dự án nghỉ dưỡng băm nát làm xôn xao dư luận. Sơn Trà không chỉ là vấn đề cảnh quan và môi trường. Các dự án nghỉ dưỡng xâm phạm Sơn Trà còn làm ảnh hưởng đến hệ sinh thái động thực vật quý hiếm nơi đây. Điều đáng tiếc nhất là phần nhiều các dự án vi phạm lại hợp pháp, được chính quyền cấp phép. Điều đó thể hiện tầm nhìn ngắn hạn hoặc nhóm lợi ích đã chi phối được cả chính quyền địa phương.

Ngoài Sơn Trà, do sự phát triển nóng ở đô thị hiện hữu, 1 số dự án còn lấn ra sông Hàn, sông Cu Đê, tạo nên hệ lụy về việc biến đổi dòng chảy của các con sông. Tương tự Hạ Long, nguy cơ bong bóng đô thị ở Đà Nẵng cũng rất cao, cho dù Đà Nẵng là 1 trung tâm vùng và có lịch sử phát triển sớm hơn Hạ Long.

Phú Quốc là đô thị biển phát triển thuộc loại nóng nhất Việt Nam, nó có vai trò gần giống với Hạ Long và Vân Đồn vì vừa là đô thị du lịch, vừa nằm trong quy hoạch “đặc khu kinh tế”. Phú Quốc có vị trí đón lõng kênh đào Kra của Thái Lan, nếu con kênh này được xây dựng thì nó sẽ có vai trò giống kênh Suez ở vịnh Thái Lan và Phú Quốc sẽ biến thành hòn ngọc vì có lượng tàu bè quốc tế đi ngang. Đó là tương lai xa và không may cho Phú Quốc là nó cũng chưa được thành đặc khu kinh tế. Nhưng không vì thế mà đất đai ở Phú Quốc bớt nóng.

Là hòn đảo có diện tích lớn nhất (574 km2), Phú Quốc với 150km bờ biển, thuộc loại hoàn hảo nhất ở Việt Nam cho tiềm năng du lịch, khi có rừng, có biển, có bãi biển đẹp, hiếm khi bị bão. Vì thế mà 5 năm gần đây, nó phát triển với tốc độ rất cao kèm theo vô số hệ lụy về môi trường và cảnh quan, gây bất lợi cho phát triển bền vững.

Theo quy hoạch, đến năm 2020 Phú Quốc sẽ phát triển khoảng 2.400 ha đất đô thị, quy mô dân số 300.000 người. Trong đó, 3 đô thị lớn gồm Dương Đông, An Thới và Cửa Cạn cùng với 5 khu nghỉ dưỡng sinh thái, định hướng phát triển thành một trung tâm du lịch nghỉ dưỡng cao cấp tầm cỡ quốc tế, khả năng đón khoảng 3 triệu lượt khách vào năm 2020 với Bãi Trường là trung tâm du lịch, dịch vụ và nghỉ dưỡng.
Phú Quốc hiện đang chỉ mới bắt đầu trong quá trình phát triển, đổi mới, xây dựng hạ tầng, chính sách, song diện mạo bắt đầu thay da đổi thịt hằng ngày và hàng loạt nhà đầu tư lớn đổ vào đây, làm cho thị trường bất động sản phát triển rất mạnh.

Phú Quốc là điển hình của 1 đô thị ven biển non trẻ hàng ngày bị tàn phá môi trường bởi rác, ngập úng sau khi mưa, bởi sự gia tăng dân số quá nóng dẫn đến thiếu nước ngọt, bởi phá rừng để xây dựng các khu nghỉ dưỡng và cơ sở hạ tầng.
Cũng giống như Quảng Ninh và Đà Nẵng, Nha Trang, Phú Quốc cũng có nguy cơ tiềm tàng của bong bóng bất động sản với hàng trăm dự án lớn nhỏ, nhất là khi có quy hoạch “đặc khu kinh tế”. Hiện nay, cơn sốt đã giảm bớt phần nào do đặc khu chưa thành hiện thực nhưng rủi ro vẫn rất cao khi có khủng hoảng dịch bệnh. Phú Quốc tuy có tiềm năng du lịch thuộc loại tốt nhất Việt Nam, có thể du lịch quanh năm, nhưng lại không có điểm mạnh là trung tâm chính trị, kinh tế, công nghiệp của khu vực như Hạ Long và Đà Nẵng, khiến đô thị này càng trở nên nhạy cảm với khi đối diện với khủng hoảng.

Tóm lại, vấn đề lớn nhất của các đô thị ven biển là ở sự phát triển quá nóng của thị trường BĐS nghỉ dưỡng. Kiến trúc, đô thị ở đây chỉ là sản phẩm mua bán của thị trưởng BĐS mà thôi. Phát triển nóng dẫn đến các hệ lụy tiềm ẩn về kinh tế, môi trường, cảnh quan, xã hội.

Nguy cơ tiềm ẩn về các khu đô thị ma ở các đô thị ven biển là rất lớn. Vì bất động sản nghỉ dưỡng vốn là món hàng xa xỉ, thường dành cho cho các nhà đầu tư với mục đích đầu cơ nhiều hơn là để ở hàng ngày. BĐS nghỉ dưỡng cũng là sản phẩm ăn theo du lịch và dịch vụ. Trong bối cảnh dịch Covid-19 thì nguy cơ dẫn đến khủng hoảng BĐS là rất cao, trong đó BĐS nghỉ dưỡng sẽ có nguy cơ lớn nhất.

Dương Quốc Chính, FB post

Tại sao người Việt lại chia rẽ vì Trump?


Stt trước mình đã viết sơ qua về việc người VN, đặc biệt là anh em DC bị phân hóa, chủ yếu do cãi nhau, 1 bên ủng hộ TT Mỹ vì cho là Trump chống Tàu, 1 bên thì không và ủng hộ đảng DC. Stt này mình sẽ viết cụ thể hơn.

Lịch sử ngoại giao Mỹ - Trung

Chính sách ngoại giao Mỹ - Trung thế kỷ 20 có mấy giai đoạn khác biệt. Thời nhà Thanh thì TQ bị phương Tây coi là Đông Á bệnh phu, coi như cỏ rác. Mỹ cũng coi thường TQ. Kể từ khi Tôn Trung Sơn học hỏi phương Tây rồi thành lập Dân quốc thì Mỹ trở thành đồng minh của họ.

Giai đoạn thế chiến 2, CS TQ bắt đầu trỗi dậy do hòa hoãn với Quốc dân đảng, lại được LX hỗ trợ. LX thì lại là đồng minh với Mỹ. Sau thế chiến, Mỹ thiếu tin tưởng vào chính quyền Tưởng Giới Thạch, nên thiếu sự hỗ trợ, khiến Mao thắng Tưởng. Trung Hoa Dân quốc chỉ còn tồn tại ở Đài Loan. Lúc đó Mỹ mới giật mình trước sức mạnh của CS TQ và suy nghĩ lại. May cho Đài Loan là chiến tranh Triều Tiên nổ ra, CS TQ can thiệp, trực tiếp đối đầu với Mỹ ngang ngửa khiến cho Mỹ trở nên lo ngại trước sự trỗi dậy của CNCS ở châu Á. Họ lật đật ký hiệp ước đồng minh quân sự với Đài Loan, để Đài Loan làm tiền đồn chống TQ cùng với Hàn Quốc và Nhật.

Lưu ý là Hàn Quốc từng có thời gian dài là thuộc địa của TQ, rồi Nhật. Đài Loan cũng vậy, nên có những mâu thuẫn về lịch sử. Thế nhưng cả 3 vùng lãnh thổ này lại thành thân thiết vì 1 chất kết dính chung là Mỹ. Và quan trọng nhất là VỚI BẤT KỲ TT MỸ, ĐẢNG CẦM QUYỀN NÀO, THÌ HỌ VẪN LÀ ĐỒNG MINH THÂN CẬN CỦA MỸ. Đó là lý do khiến họ, nhất là Hàn và Đài, có sự an toàn trước TQ. Điều tương tự với Israel và Saudi Arabia ở Trung Đông.

Kể từ đó đến năm 71, TQ vẫn không phải là 1 cường quốc có khả năng cạnh tranh với Mỹ. Lúc đó LX mới là đối thủ của họ. Lợi dụng mối quan hệ mâu thuẫn Xô - Trung, Mỹ bắt tay với TQ để cô lập LX vào năm 71. Món quà của Mỹ là việc Đài Loan bị thay thế bởi TQ ở LHQ vào năm 71. Nhiều người coi là Mỹ bán đứng Đài Loan. Nhưng mình lại cho là bình thường. Vì TQ đã nắm đại lục từ năm 49, đó mới là lãnh thổ chính của TQ, nên Trung cộng mới là đại diện thực tế của nước Trung Hoa. Các nước phương Tây khác cũng chấp nhận sự thật đó.

Tổng thống Nixon của đảng CH chính là người bắt tay với Mao dưới sự đạo diễn của Kissinger. Kể từ đó cho đến thời Obama, dù đảng nào nắm quyền, thì Mỹ cũng luôn duy trì trạng thái hòa bình, hợp tác với TQ, đó là 1 phần lớn lý do khiến TQ có thể trỗi dậy (do các công ty Mỹ mở nhà máy ở TQ). Tức là chính sách ngoại giao với TQ của Mỹ vẫn là nhất quán, dù đảng nào cầm quyền. Milton Friedman, 1 kinh tế gia cánh hữu nổi tiếng cũng từng cố vấn kinh tế cho Đặng Tiểu Bình. Nhưng Mỹ vẫn không lo ngại TQ, vì vẫn coi TQ chưa phải là đối thủ, dù TQ có 30 năm tăng trưởng cỡ 10% và Ẩn mình chờ thời theo chính sách của Đặng.

Giải pháp của Mỹ trong việc ngoại giao với CS TQ là diễn biến họ, thay vì đối đầu. Kể từ năm 71, TQ là nước CS thân Mỹ nhất. Trong khi LX, Đông Âu, Cuba, Việt Nam, Lào, Campuchia (sau 79), đều nằm trong vòng tay của LX, thì vẫn đối đầu với Mỹ. Bắc Triều Tiên vốn dĩ lúc đó chơi với cả LX và TQ thì cũng vậy.

Tóm lại, Mỹ chính là người thầy dạy TQ làm kinh tế và TQ được như ngày nay là do bắt tay được với Mỹ. Xin nhớ là cả 2 đảng của Mỹ đều có chính sách nhất quán.

Đến thời TT Trump, phe thân Trump cho rằng Obama hèn với TQ (lúc Obama cầm quyền thì quan điểm này không thấy xuất hiện!). Thực ra, nếu hiểu về lịch sử, thì phải thấy Obama chỉ là giọt nước tràn ly. Do thời điểm đó Tập Cận Bình phá bỏ chính sách ẩn mình chờ thời của Đặng, khiến TQ trở nên húng chó, muốn làm sen đầm quốc tế, muốn gây ảnh hưởng khắp nơi, khuếch trương tinh thần Đại Hán, cạnh tranh với Mỹ.

Thêm nữa, chính sách "bao cấp" đồng minh và toàn cầu hóa của Mỹ cũng là chính sách được cả 2 đảng Mỹ đồng thuận, diễn ra suốt từ khi có kế hoạch Marshall tái thiết Tây Âu hậu chiến, cùng với viện trợ tái thiết Nhật Bản, đóng quân ở Nhật, Hàn, châu Âu (trong khối NATO). Đây là cách để Mỹ khuếch trương vai trò anh cả của khối TBCN. Việc Mỹ và Tây Âu đầu tư vào TQ, biến TQ thành công xưởng của thế giới là nằm trong chính sách toàn cầu hóa, giúp TQ trỗi dậy.

Vì thế, đổ riệt cho Obama và đảng DC hèn với TQ và khiến TQ trỗi dậy là không hợp lý. Thực ra ông Trump chỉ đi hót phân của các đời TT trước, cả lưỡng đảng, trong việc để TQ trỗi dậy.

Bên cuồng Trump chửi bên Obama hèn để TQ trỗi dậy thì cũng giống hệt bên DC chửi Trump để phân biệt chủng tộc, kỳ thị người da đen! Thực ra phân biệt chủng tộc thì thời nào chả có, thời Obama cũng có đâu kém gì? Nói chung là phải tỉnh táo mới thấy được ngụy biện quy nạp ẩu của các anh em!

Việc bắt tay và "diễn biến hòa bình" TQ của Mỹ thực ra là 1 giải pháp tả khuynh, cho dù lại bắt đầu từ 1 TT cánh hữu. Tất cả vẫn vì lợi ích Mỹ là chống LX. Họ chống CS cực tả (LX) bằng cách biến 1 ông CS khác bớt tả đi (TQ tự do hóa kinh tế 1 phần chính là hữu hóa chế độ CS).

Nếu coi CS TQ là 1 thằng lưu manh, thì việc diễn biến nó, giáo dục nó, nâng niu nó, coi nó bình đẳng với mình (chính là diễn biến hòa bình) chính là giải pháp mà cánh tả thường dùng với những thành phần mà cánh hữu cho là hạ đẳng. Còn cánh hữu thì thường dùng giải pháp sắt máu hơn là đối đầu, cứng rắn.

Hiện tại, cách mà Trump đang dùng để đối chọi với TQ chính là giải pháp cứng rắn thuần cánh hữu.

Như vậy, không thể nói tả hay hữu là luôn đúng hay sai 1 cách bất biến. Giải pháp của mỗi bên là HỢP LÝ tùy từng thời điểm. Tạm coi hữu là cương, là dương, tả là nhu, là âm. Thì giải pháp ngoại giao của Mỹ sẽ lúc cương lúc nhu, tùy thời điểm. Nhưng âm thịnh quá lâu thì dương suy, có hại. Việc nuôi dưỡng TQ là âm thịnh quá lâu, vì thế ông Trump sẽ phải cương. Trump lại chân bài thân Nga để đánh TQ!

Nhưng Trump chắc gì đã đập chết được TQ?

Chả có gì chắc chắn cả! Bởi vì TQ không dễ chết như LX. LX lúc sắp chết chủ yếu do tự mâu thuẫn nội tại khiến kinh tế kiệt quệ, việc Mỹ đối đầu chỉ là chất xúc tác mà thôi. Còn TQ hiện nay có nội lực khá mạnh, kinh tế khá vững, nếu để suy sụp kinh tế như LX thì nhanh cũng phải mất 10 năm nữa. LX từ đỉnh cao khoảng 197x rơi xuống vực sâu vào cuối 198x cũng mất hơn chục năm. Ít nhất đó cũng là thời gian để họ đốt sạch tiền tích lũy từ khi còn đỉnh cao.

Thế TQ không chết thì VN không thoát Trung được đúng không?! Hãy nhìn tấm gương Nhật, Hàn, Đài, với đảng cầm quyền nào ở Mỹ thì họ vẫn thoát Trung trong khi TQ vẫn còn lù lù ra đấy. Và họ chẳng ngu gì đi chửi TT Mỹ đương nhiệm!

Vậy tại sao anh em DC VN lại cứ đi mạt sát nhau vì TT Mỹ? An ninh VN chống PĐ rất đơn giản, chỉ việc quăng cục xương là TT Mỹ ra để anh em cắn lẫn nhau là có thể rung đùi ngồi xem.

Anh theo tả, tôi theo hữu, nhưng anh và tôi đều muốn DC hóa để tả và hữu được phép tồn tại. Tại sao chúng ta phải cắn nhau?

Muốn cắn thì để sau này đi, khi có 2 đảng tả hữu hẳn hoi.

Có lẽ việc người VN chửi nhau vì Trump vẫn do não trạng cực đoan, phân rõ địch ta, 4 chân tốt, 2 chân xấu.

Dương Quốc Chính, Post FB 

Lịch sử quan hệ giữa Việt Nam và Trung Hoa Dân Quốc (phần 1)


Mấy hôm rồi nhân chuyện bà Thái Anh Văn tái cử TT Đài Loan, có chém gió về việc muốn tuyên bố độc lập, thì nhiều người có ý kiến về vấn đề Đài Loan, rồi chuyện Đài Loan và Tàu Tưởng có tử tế với VN không? Có dã tâm thôn tính không? Vai trò của Trung Hoa dân quốc với VN thế nào? VN bây giờ nên có cách hành xử thế nào với Đài Loan?

Mình thấy rất nhiều người VN có cánh đánh giá về người Hoa nói chung (gồm cả Hoa kiều ở các nước) có phần lệch lạc, theo kiểu vơ đũa cả nắm. Chủ yếu là do mâu thuẫn cả ngàn năm cộng với việc ghét Trung cộng mà ra. Nhiều người VN, nhất là anh em bò đỏ, DLV, có cách nhìn nhận Trung cộng rất buồn cười, mang tính 2 mặt. Nếu muốn tỏ ra là VN độc lập, tự cường, thì anh em chửi Tàu, nhưng khi muốn chửi Mỹ và phương Tây thì anh em lại nâng bi Tàu, coi như đối trọng và ngưỡng mộ, coi là tấm gương cho VN và là tương lai cho VN nếu kiên định đường lối bò lên CNXH.

Nói đến Đài Loan thì phải kể tới Trung Hoa dân quốc. THDQ do Tôn Trung Sơn khai sinh. Tôn Trung Sơn có ảnh hưởng rất lớn tới ông HCM. Tư tưởng Tam dân của ông Tôn Văn (Dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc) được ông Hồ học tập, bây giờ được gắn vào văn bản pháp quy, đơn từ của VN: Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Bộ quần áo kaki ông Hồ hay mặc được gọi là bộ Tôn Trung Sơn. Có nghĩa là sự ảnh hưởng từ tư tưởng tới thời trang.

Sau khi lập quốc, Trung Hoa dân quốc nội chiến hỗn loạn suốt mấy chục năm, có mấy chính quyền đánh nhau tán loạn. Tưởng Giới Thạch là người thống nhất được TQ.

Lãnh đạo THDQ là Quốc dân đảng. Đảng này cai trị TQ cũng như Đài Loan sau này có hơi hướng toàn trị, chỉ khác CS là họ không tiêu diệt giai cấp thống trị và không áp dụng kinh tế kế hoạch.

Quốc dân đảng TQ chính là cảm hứng để thành lập nên Quốc dân đảng Việt Nam, 1 chính đảng rất mạnh, chả kém gì đảng CS Đông Dương đương thời. Đó là 2 đảng có xu hướng chống Pháp bằng bạo lực. VN QDĐ do Nguyễn Thái Học lãnh đạo, đã bị tan rã sau khởi nghĩa Yên Bái năm 1930 (cũng là năm mà Xô Viết Nghệ Tĩnh của CS thất bại). Tàn quân của VN QD Đ chạy sang TQ để tái lập, được QDĐ TQ hỗ trợ rất nhiều.

Trong thời gian đầu, đảng CS TQ và Quốc dân đảng TQ có quan hệ thân thiết như anh em, thậm chí có cả đảng viên CS tham gia QDĐ và cả 2 đảng đều được Liên Xô đỡ đầu. Con trai của Tưởng Giới Thạch là Tưởng Kinh Quốc còn du học ở Liên Xô. Trong giai đoạn Quốc Cộng liên minh thì QD Đ TQ đỡ đầu cho cả 2 đảng Quốc Cộng VN lúc đó đều hoạt động bên Tàu. Tất nhiên lúc đó Quốc Cộng VN cũng là anh em. Trước đây mình đã viết stt về mối quan hệ giữa ông HCM với QDĐ TQ, thậm chí ông Hồ còn rất thân thiết với Tiêu Văn (1 viên tướng QDĐ TQ, sau sang VN giải giáp Nhật, nhận vàng đút lót của VM).

Sau khi Tưởng Giới Thạch nắm quyền, thì 2 đảng đánh nhau vào năm 27 đến năm 36 thì tạm hòa để cùng đánh Nhật đến năm 45 thì lại đánh nhau tiếp.

Khi Quốc Cộng bên Tàu đánh nhau thì Quốc Cộng VN cũng lục đục. Ông Hồ bị Tàu Tưởng bắt vào tù rồi được Trương Phát Khuê, tư lệnh đệ tứ quân khu TQ, lôi ra. Tất nhiên QDĐ TQ vẫn bảo kê cho QDĐ VN cùng với đảng Việt Cách (Việt Nam Cách mệnh đồng minh hội, cũng còn gọi là Đồng minh hội).

Năm 41, khi đảng CS Đông Dương bị phe không CS tẩy chay ở đảng Việt Nam Vận động độc lập đồng minh (1 Việt Minh khác thành lập năm 36) tại TQ thì ông Hồ tách ra thành lập Việt Minh (VN độc lập đồng minh) và quay về VN gây dựng cơ sở CM. Trong khi Việt Quốc (VN QDĐ) và Việt Cách vẫn yên ấm ở TQ.

Chính vì về VN trước để gây dựng cơ sở, nên tháng 8 năm 45, VM đã kịp thời nắm bắt thời cơ để lãnh đạo cướp chính quyền trong khi 2 đảng kia không kịp về nước. Họ chỉ kịp đi theo 20 vạn quân Tưởng vào miền Bắc giải giáp Nhật sau ngày 2/9 chỉ vài hôm, khi VM đã kịp thành lập CP lâm thời.

Quân Tưởng vào miền Bắc thì gây sức ép để VM phải san sẻ quyền lực cho Việt Quốc, Việt Cách bằng 70 ghế ở Quốc hội là vài chức trong CP. Trong đó có 2 vị trí quan trọng là PCT nước cho lãnh tụ VC Nguyễn Hải Thần và bộ trưởng Ngoại giao cho lãnh tụ VQ Nguyễn Tường Tam ( là nhà văn Nhất Linh).

Quân Tưởng vào miền Bắc (vĩ tuyến 16) giải giáp Nhật là hoàn toàn có chính danh, do đồng minh phân công. Vì đồng minh (LX, Anh, Pháp, Mỹ, Pháp ít có vai trò) mới đánh thắng quân Nhật chứ không phải VM. Ngày 19/9/1945, thủ tướng Trung Hoa dân quốc Tống Tử Văn tuyên bố là TQ không có tham vọng lãnh thổ ở Đông Dương và sẵn sàng yểm trợ Pháp quay lại. Thực tế họ đã làm điều đó vào tháng 2/1946, khi ký hiệp ước Trùng Khánh. Pháp trả lại các nhượng địa ở TQ cho Tưởng cùng với đường sắt Côn Minh (do Pháp đầu tư thời thời toàn quyền Doumer). Đổi lại, Tưởng để Pháp (lúc đó đã vào Nam vĩ tuyến 16 thay mặt quân Anh để giải giáp Nhật), được ra Bắc giải giáp quân Nhật. Lý do nữa là để Tưởng rảnh tay đối phó với phe CS.

Sau đó, trước sự hợp tác đã rồi của Pháp và TQ, vào ngày 6/3/1946, VNDCCH ký với Pháp bản hiệp định Sơ bộ với nội dung đồng ý cho Pháp ra Bắc giải giáp quân Nhật, đồng thời chấp nhận là 1 nước Tự do (chưa độc lập) trong Liên bang Đông Dương thuộc khối Liên hiệp Pháp. Số phận Nam Kỳ sẽ quyết định bởi 1 cuộc trưng cầu dân ý.

Trong khi đó, phía VNDCCH lại phao tin rằng quân Tưởng có dã tâm thôn tính Bắc Việt, để biện minh cho việc hòa với Pháp để đuổi quân Tưởng như 1 thắng lợi ngoại giao ở thế "thù trong giặc ngoài, ngàn cân treo sợi tóc"! Thực ra việc ký HĐ Sơ bộ là việc buộc phải làm, do Pháp và TQ đã thỏa thuận xong với nhau rồi. Hơn nữa, VM muốn 2 đảng anh em cũ kia không còn kẻ bảo kê là quân Tưởng nữa, dễ bề tiêu diệt đối lập.

Khi quân Tưởng còn đóng ở miền Bắc, VM đã có lục đục với VQ, VC, nhưng vì có quân Tưởng nên chưa có đụng độ lớn. Lưu ý là VQ có quân đội khá mạnh, có 1 số chiến khu ở Vĩnh Yên, Quảng Ninh...Chuyện và Quốc dân đảng VN mình sẽ trình bày ở stt khác vì rất dài. Nhưng nếu quân Tưởng có dã tâm thôn tính thì với 20 vạn quân thì họ sẽ lật đổ VM trong vài ngày. Nhưng không, 2 tướng Tiêu Văn và Lư Hán của Tưởng lại nhận vàng đút lót của VM để dàn xếp cho các đảng cùng hợp tác hòa bình.

Khi quân Tưởng rút, nhân chuyện ông Hồ sang Pháp dịp hội nghị Fontainebleau, ở nhà ông Giáp cho đàn áp 2 đảng "bạn", nổi tiếng nhất là vụ Ôn Như Hầu, bắt luôn cả Phan Kích Nam của VQ đang là đại biểu QH mà chả cần thông qua QH, với lý do là VQ chuẩn bị đánh Pháp để Pháp có cớ lật đổ CP VNDCCH và vài lý do lặt vặt khác, tất nhiên! Vụ này VM đập tan luôn đảng VQ, đảng VC cũng bỏ chạy gần hết, cả PCT nước Nguyễn Hải Thần lẫn bộ trưởng Nguyễn Tường Tam cũng chạy sang Tàu! Ngày đánh trụ sở Ôn Như Hầu trở thành ngày truyền thống của CAND VN. Vụ án Ôn Như Hầu chắc cũng cần 1 stt khác.

Sau năm 45, thế giới sinh lưỡng cực, LX không còn hỗ trợ QDĐ nữa, chỉ giúp đảng CS thôi khiến cho phe Mao Trạch Đông phát triển rất nhanh, được tiếp quản Mãn Châu, nơi mà LX chiếm được từ Nhật và 1 số vùng đất khác. Phe Tưởng Giới Thạch thì yếu đi nhiều do là lực lượng chính kháng Nhật, lại không được Mỹ hỗ trợ nữa. Lúc đó Mỹ khá coi thường Trung Hoa dân quốc, cho đó là 1 CP tham nhũng, bất tài, nên bỏ rơi. Thế là phe CS đã chiến thắng phe Quốc dân vào năm 49, lập nên nước CHND Trung Hoa bây giờ. Phe Tưởng chạy ra Đài Loan vẫn duy trì THDQ.

Khi giải giáp Nhật, Tưởng có chiếm luôn đảo Bạch Long Vĩ của VN. Sau khi thua chạy ra Đài Loan thì Mao lấy lại và trả cho VNDCCH. Có lẽ đó là lý do sau này VNDCCH vẫn tin là Trung cộng chỉ giữ hộ Hoàng Sa!

Cùng trong thời gian và lý do này, quân Tưởng chiếm đảo Ba Bình (đảo lớn nhất ở Trường Sa) của VN, khi đó là căn cứ của hải quân Nhật và rút quân về Đài Loan vào năm 50, rồi lại quay lại tái chiếm vào năm 56 (?) và chiếm đóng đến nay. Chính vì thời điểm chiếm đóng lúc nhiễu nhương như vậy nên Đài Loan và VNCH vẫn là đồng minh thân cận. TT Thiệu, sau khi từ chức, phải ra nước ngoài lấy lý do là đi viếng tang Tưởng Giới Thạch. Ông ở Đài Loan 1 thời gian trước khi sang định cư ở Anh.

Kể từ đó, Đài Loan không thấy có ý đồ chiếm thêm các đảo khác thuộc Trường Sa, chỉ cố thủ và phát triển đảo Ba Bình mà thôi. Tuy nhiên, Đài Loan và TQ vẫn đoàn kết chung 1 chiến hào đối với các tranh chấp biển đảo giữa Đài Loan với nước khác (ở Ba Bình, Senkaku).

Đường 9 đoạn của TQ hiện nay ở biển Đông là phát triển từ đường 7 đoạn thời Tưởng Giới Thạch.

Trung Hoa dân quốc vẫn có chính danh, giữ ghế của TQ tại LHQ cho đến năm 71. Khi TQ bắt tay với Mỹ để cùng hợp lực chống LX, Mỹ công nhận TQ và Đài Loan không còn ghế ở LHQ nữa. Tuy nhiên, Mỹ và Đài Loan vẫn là liên minh quân sự. Chính vì thế mà TQ không dám tấn công Đài Loan.

Do chính sách 1 TQ, nên hầu hết các quốc gia có quan hệ NG với TQ thì không công nhận Đài Loan.

QDĐ ở Đài Loan bây giờ có quan điểm 1 TQ, nhưng là TQ thuộc về Đài Loan chứ không phải ngược lại! Vì họ coi họ mới là chủ nhân của đại lục.

Còn đảng Dân Tiến của bà Thái Anh Văn là đại diện cho dân bản xứ Đài Loan, trong khi QDĐ đại diện cho dân đại lục chạy sang (gần như Bắc 54 ở miền Nam).

Thực ra Đài Loan mới chỉ thuộc về đại lục từ thế kỷ 17, thời nhà Thanh, thế kỷ 19 lại bị gán cho Nhật, giống hệt Nam Kỳ mới chính thức thuộc về VN từ năm 1802 thì đến 1862 đã bị gán nợ cho Pháp. Vì thế tư tưởng độc lập của dân bản xứ vẫn âm ỉ.

Dân bản xứ vẫn coi Đài Loan bị chiếm bởi đại lục, nên muốn độc lập. Còn dân đại lục chạy sang (ban đầu là kẻ thống trị) thì không muốn, vì nuôi chí thống nhất TQ, thực ra ý chí đó mang tính sĩ diện dân tộc lớn hơn là thực tế.

Vì thế nói là QD Đ theo TQ cũng ko đúng đâu. 2 bên chỉ có điểm chung là muốn thống nhất TQ.

(Hết phần 1)

Stt so sánh về Đài Loan và VNCH

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1130434687109493&id=100004289162781

Dương Quốc ChínhPost FB

Bác Vượng hay bác Phúc


Theo các tiêu chí chọn tứ trụ mới nhất thì UCV TBT bây giờ chỉ còn bác Vượng và bác Phúc thôi. Mỗi bác có thể mạnh và điểm yếu riêng.

Bác Vượng nghe đồn là truyền nhân của các Trọng, có nhiều tố chất của bác Trọng, giống nhất là kiên định lập trường tiến lên XHCN. CV của bác chủ yếu kinh qua các vị trí ít có điều kiện ăn nhậu, ở Viện Kiểm sát và các ban đảng. Chắc thế nên được bác Trọng yêu!

Bác Trọng thì lâu nay vốn nổi danh giang hồ là người đốt lò vĩ đại. Mà đốt lò rất là tốn củi, ân oán giang hồ rất nhiều. Anh em củi rất oán thán, đổi lại anh em đảng viên kiên định lại rất quý, coi như là lãnh tụ có công rửa mặt cho đảng. Nhưng mà bác già yếu rồi, cũng phải nghỉ.

Nhưng mà nghề đốt lò giống làm thầy cúng, trừ ma, diệt quỷ, về nguyên tắc là phải có truyền nhân nối nghiệp, không là đến lúc yếu sẽ bị ma quỷ quật lại ngay. Thế nên thầy cúng rất hay phải có con trai nối dõi, nối nghiệp, không là dễ nguy.

Bác Trọng cũng phải cần truyền nhân là bác Vượng để kế tục việc đốt lò. Vì lò mà tắt sớm có khi chủ lò lại...à, mà thôi! Vì thế, bác Trọng còn thì bác Vượng còn, bác Vượng còn thì lò còn, lò còn thì chế độ còn! Đại khái thế. Việc đủn đít bác Vượng là nhiệm vụ chính trị của bác Trọng rồi.

Hội nghị TƯ vừa rồi, bác Trọng nhấn mạnh khái niệm dân chủ nhưng mà tập trung. Đấy là dân chủ kiểu xã nghĩa, từ trên xuống chứ không phải từ dưới lên như bọn giãy chết. Chế độ ta ưu việt, dân chủ gấp vạn lần Mỹ, nhưng mà là dân chủ tập trung, tức là 1 số thành phần chóp bu dân chủ thay cho nhân dân. Đại khái ở dưới cùng thì là đảng cử dân bầu, còn trên thượng tầng là BCT cử, UV TƯ bầu, hoặc trên chóp là TBT cử, BCT bầu. Tập trung là như vậy.

Vì thế, cần hiểu là anh em BCT phải quán triệt theo chỉ đạo của TBT. Bọn bần nông đọc không hiểu gì đâu, nên mình phải phiên dịch ra như trên.

Tuy nhiên, bác Vượng lại có điểm yếu là ít kinh qua nhiều chức vụ lãnh đạo, nhất là lãnh đạo địa phương. Thường là bí thư tỉnh ủy. Về luật lệ của đảng, thì bác Trọng đã vô hiệu hóa vấn đề này rồi, vì chỉ yêu cầu kinh qua chức vụ lãnh đạo cơ quan TƯ hoặc địa phương là đạt chuẩn. Nhưng nói chung tâm lý các bác khác thì vẫn muốn lãnh đạo đảng thì cũng phải trải qua chức vụ bí thư tỉnh để cọ sát với thực tế chứ không chỉ thuần ný nuộn.

Khi là truyền nhân đốt lò, bác Vượng có ưu điểm với bác Trọng, nhưng lại làm các đồng chí khác xoắn quẩy. Vì đồng chí nào chả là củi dự khuyết, phỏng ạ?! Vì thế các đồng chí khác lại ngại bác Vượng lên.

Còn bác Phúc, bác có ưu điểm mà bác Vượng không có, là kinh qua nhiều vị trí lãnh đạo từ TƯ đến địa phương. Nhất là lãnh đạo hành pháp là chức TTg, tức là CV đẹp.

Bác còn có ưu điểm nữa là KHÔNG LÀM GÌ CẢ! Chủ yếu bác hóng anh em bên dưới, theo dư luận, rồi lựa mà quyết, mà chém, chỉ đạo anh em. Nói chung, ngoài các chi tiết về ngoại hình, cách ăn mặc, màu khẩu trang...bác hay bị phốt (thực ra phốt là do anh em trợ lý, thư ký), còn các vấn đề đại sự bác lại ít để lại các phốt lớn. Với vị trí TBT, ưu điểm lớn nhất cho sự phát triển quốc gia chính là KHÔNG LÀM GÌ CẢ! Không làm chính là cách làm tốt nhất, vì đảng mà làm nhiều thì lại chết dân.

Nhưng mà ưu điểm đó có khi lại thành khuyết điểm trong mắt bác Trọng! Thế mới éo le.

Theo truyền thống và thực tế, thì các đồng chí đi lên từ hành pháp (TTg, Chủ tịch tỉnh, Bộ trưởng...) thường ít kiên định lập trường hơn các đồng chí xuất thân từ vị trí bí thư đoàn, lãnh đạo các ban đảng, bí thư tỉnh. Đây cũng là điểm yếu của bác Phúc và điểm mạnh của bác Vượng trong con mắt bác Trọng.

Bác Trọng và đa số anh em cán bộ, chiến sỹ, đảng viên đều có quan điểm là TBT nên là người Bắc, có ný nuộn. Thực ra người Bắc cũng vốn có ný nuộn hơn anh em miền Nam rồi. Đây là ưu điểm của bác Vượng và là nhược điểm của bác Phúc. Cái này khó, vì phấn đấu cũng chả được. Nhưng đây lại là luật bất thành văn. Ai dám cho thành văn, vì thành ra phân biệt vùng miền. Vì thế nên về lý thuyết là bác Phúc vẫn có cửa thoát khỏi "lời nguyền" này. Thoát được hay không là do anh em đồng chí trong BCT có ủng hộ hay không?

Bác Phúc còn 1 giải an ủi là vị trí CTN, nhưng khả năng cao là bác chả muốn làm vị trí mang tính danh dự là chính đó. Mà hình như bác Trọng đã chỉ đạo là chỉ TBT mới được quá tuổi mà thôi. Từ TTg chuyển sang CTN về mặt quyền lực thì là đi xuống chứ chả phải sang ngang, nên chắc bác cũng chả muốn nhận làm gì. Vị trí này về cả hình thức lẫn nội dung thì hợp với bác Minh ngoại giao hơn cả. Vì đại cục, có lẽ bác Phúc không nên nhận.

Còn chức TTg, là sự cạnh tranh của bác Bình Trương và bác Huệ. Dường như việc đảo qua vị trí bí thư HN là để bù đắp cho thiếu hụt CV lãnh đạo địa phương của bác Huệ khi làm UCV TTg. Nhưng bác Bình Trương lại đang làm Phó TTg thường trực.

Tất nhiên bác Huệ có lợi thế xuất thân là dân kinh tài, phù hợp với vị trí TTg hơn bác Bình Trương xuất thân CA. Nhưng nói gì nói, anh em CA vẫn là 1 thế lực ở nhà nước CS (CA trị), thời bình còn oách hơn anh em bộ đội. Hiện giờ anh em xuất thân CA vẫn đông nhất BCT.

Bây giờ điểm chuẩn vào ngành CA vẫn thuộc loại cao nhất. Chứng tỏ CA đang là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Nhưng mà éo le thay, các cháu chạy điểm Hà Giang, Hòa Bình...toàn thấy vào CA!

Mình chém gió phét lác thôi, anh em đừng bế mình đi đâu nha.

Dương Quốc Chính, Post FB